
André Borchers trên hiên nhà, bên cạnh một bức tượng của Tony Cragg. Ảnh: Kozystudioberlin.
Màu beige tối giản và những không gian nội thất rập khuôn đang thống trị xu hướng thiết kế nội thất hiện nay, nhưng nhà thiết kế André Borchers lại đi theo xu hướng hoàn toàn khác biệt. Nằm phía trên phòng hòa nhạc Elbphilharmonie của Hamburg, căn hộ đậm chất điện ảnh của nhà sưu tầm này mở ra một thế giới đa tầng của nghệ thuật đương đại. Anh sử dụng các chi tiết tráng gương, sưu tầm những món thời trang, tượng điêu khắc, và cả những báu vật gia truyền đậm dấu ấn cá nhân. Anh không hướng theo sự xa xỉ truyền thống, cũng chẳng phải phong cách tối đa (maximalism) thông thường. Căn nhà của anh có điều gì đó riêng tư hơn rất nhiều. Đó là một bức chân dung về bản sắc được kể bằng đồ đạc, không khí và cảm xúc.
Harper’s Bazaar Việt Nam đã thảo luận với Borchers về niềm đam mê sưu tầm, không gian nội thất, và lý do vì sao anh không theo đuổi sự hoàn hảo.

Phòng ăn trang trí bằng ghế handmade của Edra.
HBZVN: Ngôi nhà của anh tạo cho tôi cảm giác rất riêng tư, cứ như là tự truyện riêng của anh vậy…
ANDRE BORCHERS: Chắc chắn rồi. Tôi không thích một căn nhà hoàn hảo, trông cứ như showroom nội thất! Đó là nơi để sống mà, nên nó phải thật sinh động. Mỗi vật dụng ở đây đều gắn liền với một kỷ niệm hay cảm xúc. Một số món rất đắt giá, những món khác lại chỉ có ý nghĩa kỷ niệm gia đình, nhưng với tôi, tất cả đều có chung giá trị tình cảm.

Bình Magnum Rose của Daum. Tranh Buste d’homme à la Pipe của Picasso.
HBZVN: Sự thay đổi từ vẻ tráng lệ sang sự riêng tư rất uyển chuyển. Anh tạo sự tương phản mà hài hòa ấy thế nào?
ANDRE BORCHERS: Nói chung, tôi rất thích sự tương phản. Đồng đặt cạnh đá marble. Nghệ thuật đương đại bên truyền thống. Bề mặt phản chiếu cạnh những chi tiết mềm mại hơn. Sự tương phản làm cho nội thất lý thú hơn. Nếu mnons nào cũng sáng như gương, hoặc tone-sur-tone, sẽ chán lắm và dễ quên.

Bếp làm bằng gỗ cẩm lai và đồng thau của Studio Birg Man Koen.

Tranh của Gerhard Richter trong khu vực bếp.
HBZVN: Căn hộ của anh toát lên một không khí rất điện ảnh.
ANDRE BORCHERS: Tôi yêu phim ảnh. Đặc biệt là nghệ thuật ánh sáng. Và các không gian thay đổi tuỳ theo ánh sáng ở mỗi thời điểm trong ngày. Buổi tối, căn hộ trở nên trầm mặc hơn một chút – để suy tưởng, những bóng tối bên đèn neon, bề mặt bằng đồng thau – mọi thứ đều thay đổi. Tôi muốn căn hộ mang lại cảm giác choáng ngợp mà chân thực, như thể ta bước vào một thế giới khác.

Hang đá Amethyst để trang trí. Tranh của Paul Schrader.

Khu vực tiếp khách.

Đèn của Roll and Hill. Tranh của nghệ sĩ Ấn độ Rhagav Babbar.
HBZVN: Anh sưu tập tranh từ Picasso và Richter đến các nghệ sĩ đương đại. Cách chọn tranh của anh thế nào?
ANDRE BORCHERS: Trước tiên là cảm xúc. Tôi chẳng mua thứ gì chỉ vì nó quan trọng về mặt lịch sử hay tài chính. Tác phẩm phải gây ấn tượng mạnh cho tôi. Đôi khi, tôi sẽ thích tác phẩm của một nghệ sĩ trẻ hơn cả một món có thể đặt trong viện bảo tàng. Các tác phẩm phải là cuộc đối thoại giữa nhiều thế hệ và mang lại những năng lượng khác nhau.

Các món sưu tập treo trong phòng trang điểm. Tranh của Richter, Picassso, Banksy và Warhol bên cạnh các nghệ sĩ trẻ như Von Motz – Soraya và Ruben Benjamin. Bức tranh của Warhol vẽ người bạn của gia đình, Colleen Rosenblat – do chính Andy Warhol chụp và vẽ khoảng năm 1980.

Tác phẩm nghệ thuật của Felix Blume và bức tượng Three Men Walking của Alberto Giacometti. Tủ thấp: Fornasetti.

Tranh cổ Frantisek Kupka do bà của Andrés sưu tập.
HBZVN: Đèn neon You Forgot to Kiss My Soul của Tracey Emin tạo một cảm xúc khác lạ trong căn hộ.
ANDRE BORCHERS: Cái đèn tường ấy thay đổi cả không khí trong phòng ăn. Mềm mại và có gì đó dễ thương tổn. Căn hộ có nhiều vật điêu khắc mạnh mẽ và bề mặt phản chiếu, tranh đèn của Emin làm cho không khí “người” hơn.

Tranh đèn neon của Tracey Emin.
HBZVN: Anh thích đưa thời trang vào nội thất thì phải?
ANDRE BORCHERS: Tôi luôn dùng thời trang để thể hiện bản thân mình. Nhưng tôi không tách biệt thời trang với nội thất hay thiết kế. Với tôi, một tác phẩm hiếm của Hermès, cái áo jacket của Chanel, một bức tượng hay bức tranh đều có thể cùng tồn tại trong một thông điệp. Đó đều là các dạng thức khác nhau của tay nghề thủ công và những câu chuyện tôi muốn kể.

Bức tượng được thừa kế, Hermés HAC. Túi Cosmos, và tranh của Soltani (Ảnh: Zsofia Bodnar).

Đàn bướm đưa về từ vùng Amazonas.
HBZVN: Căn phòng đựng giày của anh rất nổi tiếng trên mạng.
ANDRE BORCHERS: (Cười lớn). Tôi chưa từng nghĩ người ta sẽ phản ứng như vậy. Nhưng tôi có thể hiểu được, bởi tủ giày làm cho căn phòng trở nên rất hiện thực. Tôi ưa thích các kiểu trưng bày – cứ như một showroom riêng tư vậy. Nhưng đây đều là giày tôi thường đi. Chẳng có gì chỉ dùng để trưng bày ở đây đâu.

Tủ giày nổi tiếng.
HBZVN: Một trong những chi tiết cảm động nhất là những vật dụng gắn liền với bà của anh.
ANDRE BORCHERS: Đây là những món quan trọng nhất trong căn hộ. Vỏ gối tựa lưng may từ áo khoác da báo của bà tôi. Những món đồ cá nhân cũ kỹ. Nhiều kỷ vật gia truyền nhỏ bé… Chúng mang lại sự ấm áp cho không gian này. Nếu thiếu đi những tầng cảm xúc ấy, sự xa hoa sẽ nhanh chóng trở nên lạnh lẽo.

Ghế bành. Áo gối may từ áo da báo cũ của bà Andre.

Điện thoại xưa. Đèn Kögl. Rương hồng dòng limited của Goyard.
HBZVN: Đặt cạnh nhiều không gian nội thất xa xỉ đương đại, ngôi nhà của anh tạo cảm giác táo bạo.
ANDRE BORCHERS: Tôi nghĩ nhiều người ngại thể hiện cá tính của bản thân. Họ ưa thích vẻ trường tồn và trung lập. Nhưng với tôi, sự độc bản mới là xa xỉ đúng nghĩa. Ngôi nhà phải kể được điều gì đó về những người sống ở đó chứ. Không tạo được cảm giác ấy, nó chỉ là sự trống rỗng với vẻ ngoài đẹp mắt thôi.

Những chiếc bàn thập kỷ 1970s của Karl Springer.

Tượng anh em bày cạnh quả bóng rổ của Chanel
HBZVN: Ý nghĩ của sự xa xỉ đối với anh trong thì hiện tại?
ANDRE BORCHERS: Tự do. Tự do kiến tạo thế giới của riêng mình, không cần rập khuôn theo xu hướng. Khả năng kết nối cảm xúc. Không cần hoàn hảo. Bầu không khí, ký ức và những cảm xúc lắng đọng mới quan trọng.

André Borchers Next to a Banksy art piece that is one of his aspirations (Image by Zsofia Bodnar.)
HBZVN: Cuối cùng, món đồ nào trong căn hộ quan trọng đến mức anh không bao giờ có thể chia tay?
ANDRE BORCHERS: Có lẽ là những món gắn liền với lịch sử gia đình. Các tác phẩm nghệ thuật có thể thay thế, nhưng kỷ niệm thì không. Những món ấy là linh hồn căn hộ của tôi.
>>HOÀNG ANH ĐỐI THOẠI CÙNG NGUYỄN ĐỨC HUY TẠI WIKING SALON
Harper’s Bazaar Việt Nam



