
Tác phẩm Bóng Thời Gian của Phan Thanh Bình trong triển lãm Giấc Mơ của Những Giấc Mơ
Diễn ra từ ngày 21-23/3/2026 tại Nhà Vườn Bội Trân (Boi Tran Garden), triển lãm Giấc Mơ của Những Giấc Mơ mở ra không như một chủ đề cụ thể, mà như một trạng thái mà ở đó, trí tưởng tượng được nuôi dưỡng và tiếp nối qua nhiều lớp thời gian. Cái tên mang tính thi ca ấy gợi nhắc đến sự bền bỉ của những giấc mơ: âm thầm, dai dẳng, và luôn tìm cách tái sinh trong những hình hài mới. Ở đó, ký ức không đứng yên, mà liên tục chuyển động, mở ra những khả thể khác cho nghệ thuật và đời sống.
Triển lãm Giấc Mơ của Những Giấc Mơ mang nhiều tầng ý niệm với cảm xúc và suy tưởng đan xen và kết nối

Tác phẩm Điệp Trùng Tây Bắc của Lê Hữu Long
Triển lãm Giấc Mơ của Những Giấc Mơ quy tụ tám họa sĩ: Trần Nguyên Đán, Trần Văn Mãng, Phan Thanh Bình, Trần Anh Huy, Nguyễn Vũ Lân, Hoàng Đăng Khanh, Lê Hữu Long và Lê Thừa Hải. Mỗi người một thực hành, một ngôn ngữ thị giác riêng, nhưng khi đặt cạnh nhau lại tạo nên một tổng thể đa thanh mà hài hòa, như nhiều dòng chảy cùng đổ về một khu vườn chung của nghệ thuật đương đại Việt Nam.
Không đi theo cấu trúc tuyến tính, triển lãm được kiến tạo như một không gian mở – một điểm gặp gỡ mà các tiếng nói nghệ thuật cùng hiện diện. Ở đó, mỗi tác phẩm là một lát cắt của ký ức, một phản chiếu về đời sống, hoặc một hình dung về những điều chưa từng hiện hữu. Người xem không bị dẫn dắt theo một câu chuyện cố định, mà tự do bước đi giữa những tầng ý niệm, nơi cảm xúc và suy tưởng đan xen.


Không gian triển lãm Boi Tran Garden
Cố vấn Trần Đình Thục Đoan, đại diện Nhà Vườn Bội Trân chia sẻ:
“Trong bối cảnh văn hóa Việt Nam, giấc mơ luôn tồn tại ở lằn ranh giữa thi ca và định mệnh. Chúng vừa riêng tư, vừa mang tính cộng hưởng. Tinh thần ấy được phản chiếu qua các tác phẩm: từ phong cảnh, trừu tượng đến những mảnh ghép phố thị hay các thế giới tưởng tượng, tất cả như đang đối thoại trong một tầm nhìn rộng lớn hơn về con người và thời gian.
Với Nhà Vườn Bội Trân, triển lãm này còn là sự tiếp nối của một giấc mơ đã được ấp ủ từ lâu. Trong khu vườn mang tên mình, những kết nối được hình thành – giữa các thế hệ, giữa ký ức và tương lai. Từ đây, những giấc mơ không dừng lại, mà tiếp tục lan tỏa, như những hạt mầm được mang đi xa, nở rộ ở những miền sáng tạo mới”.
Tám họa sĩ tài năng của nền hội họa Việt Nam

Tác phẩm Huyền Thoại Thánh Gióng của Trần Nguyên Đán
Họa sĩ Trần Nguyên Đán: Sinh năm 1941, Trần Nguyên Đán thuộc thế hệ nghệ sĩ luôn tìm về cội nguồn thị giác của nghệ thuật dân gian, nơi hình ảnh không chỉ để nhìn mà còn để nhớ. Trong hai tác phẩm Say Rượu Chợ Phiên và Huyền Thoại Thánh Gióng, người họa sĩ đặt đời sống thường nhật song hành cùng thế giới huyền thoại, hai dòng chảy tưởng tách biệt nhưng thực chất luôn đan xen trong văn hóa Việt.
Thực hiện bằng kỹ thuật in khắc gỗ truyền thống, các tác phẩm mang màu sắc mạnh, đường nét dứt khoát và bố cục mộc mạc. Một phiên chợ miền núi hiện lên với người dắt ngựa, trẻ nhỏ đứng nhìn, không gian giản dị và gần gũi. Nhưng trên nền thực tại ấy, hình ảnh Thánh Gióng cưỡi ngựa bay qua bầu trời bất ngờ xuất hiện, như một lớp ký ức tập thể chen vào đời sống thường ngày.
Trong thế giới của Trần Nguyên Đán, hiện thực và huyền thoại không đối lập, mà cùng tồn tại như hai mặt của một ký ức chung. Đó có thể là hoài niệm cá nhân, cũng có thể là dư âm của những câu chuyện dân gian quen thuộc. Và sau cùng, những hình ảnh ấy không còn thuộc về lịch sử, mà trở thành một phần sống động của trí tưởng tượng Việt.

Họa sĩ Trần Văn Mãng thường được nhắc đến như một họa sĩ gắn bó sâu sắc với thành phố Huế, theo cách mà Bùi Xuân Phái gắn liền với những con phố Hà Nội. Nếu Hà Nội có “Phố Phái”, thì Huế với nhịp sống trầm lắng và nội tâm hơn, cũng có những con phố mang dấu ấn riêng trong hội họa của Trần Văn Mãng. Trong ba tác phẩm Nắng Qua Làng, Phố Xanh và Mùa Đông, người họa sĩ tiếp cận phong cảnh Bao Vinh không bằng sự mô tả trực tiếp, mà bằng những trạng thái khác nhau của ký ức và ánh sáng.
Ở Phố Xanh, những mái nhà hiện ra qua các lớp xanh và xám như tan vào ánh nước. Nắng Qua Làng gợi cảm giác ánh nắng lướt nhanh qua một miền quê. Trong khi đó, Mùa Đông chìm vào gam tối, nơi hình khối dường như xuất hiện rồi lại tan biến trong lớp sơn dày.

Họa sĩ Phan Thanh Bình kiến tạo hội họa như một quá trình hình thành hơn là mô tả. Trong các tác phẩm như Ánh Chiều, Bóng Thời Gian hay Mùa Vạc Kêu, những mảng màu va chạm, chồng lớp rồi bất ngờ mở ra ánh sáng. Ở Vườn Eden và Tiếng Vọng, cấu trúc góc cạnh gợi cảm giác kiến trúc đang được lắp ghép, trong khi Ký Ức và Miền Sơn Cước dần tan vào trạng thái cảm xúc. Tranh của người họa sĩ tài năng không định vị không gian cụ thể, mà là một trật tự đang tìm cách hình thành với sắc màu trở thành ngôn ngữ của suy tưởng.

Họa sĩ Trần Anh Huy sinh ra trong gia đình có truyền thống hội họa tại Huế và được dẫn dắt bởi họa sĩ Trần Mậu Lộc, sớm hình thành một ngôn ngữ thị giác gắn với ánh sáng và nhịp sống đô thị. Trong Đường Bạch Đằng Sau Cơn Mưa, mặt đường ướt trở thành tấm gương phản chiếu, nơi mái nhà, xe đạp và con người tan vào những mảng màu rung động. Hoa Xuân Trên Phố mở ra một dòng chảy nhẹ của sắc hồng, vàng, còn Chợ Ngày Xuân lại dày đặc và sống động như một vũ điệu đời thường. Với anh, phố không phải là địa điểm, mà là khoảnh khắc ánh sáng tái cấu trúc không gian.

Họa sĩ Nguyễn Vũ Luân: Những bức tranh của Nguyễn Vũ Lân dường như không được vẽ ra, mà được khai quật. Bề mặt tranh được hình thành qua nhiều lớp acrylic chồng lên nhau, rồi bị cào xước, phá vỡ và dựng lại. Điều hiện ra không phải là một hình ảnh duy nhất, mà là một trường dấu vết nơi màu sắc, vật chất và cử động ghi lại quá trình của chính chúng.
Ở Mảnh Ký Ức và Vết Thời Gian, những mảnh cấu trúc xuất hiện như tàn tích của tường, của phong cảnh đang dần lộ ra. Giao thoa làm tăng thêm căng thẳng thị giác khi các đường nét cắt nha u rồi tan biến. Với Trầm Tích, bề mặt tranh trở nên dày và nặng, gần như mang tính địa chất. Trong Phố Trong Miền Ký Ức, bóng dáng đô thị thoáng hiện rồi lại hòa vào vật chất của bức tranh. Long Vân Hỷ Thủy và Bóng Thời Gian mở rộng trường hình ảnh ấy, nơi màu sắc vận động như những lực tự nhiên hơn là những yếu tố mô tả.

Tác phẩm Nhà Trên Đồi của Hoàng Đăng Khanh
Họa sĩ Hoàng Đăng Khanh: Sự tĩnh lặng xuất hiện trước khi cảnh vật kịp hiện rõ. Trong tranh Hoàng Đăng Khanh, phong cảnh dường như trôi trong một bầu không khí mong manh, nơi màu sắc làm mềm các đường nét và thế giới chậm lại gần như bất động. Ở Nhà Trên Đồi, vài ngôi nhà nhỏ nằm yên phía trên một cánh đồng hoa. Đường chân trời tan vào bầu trời nhạt, như thể phong cảnh đang lơ lửng giữa đất và không. Hai Đứa Trẻ mở ra một cánh đồng rực sáng. Dưới bầu trời hồng rộng lớn, những hình người nhỏ bé di chuyển gần như không nhận thấy trong biển hoa rung động.
Với Trăng Nội Thành, sắc độ trở nên trầm hơn. Cổng thành Huế hiện ra dưới màu xanh của đêm, sự uy nghi của kiến trúc được làm dịu bởi hình ảnh một người đạp xe lặng lẽ băng qua. Cuối cùng, Trăng Qua Phố đưa người xem vào một con phố nhỏ, nơi những ngôi nhà khẽ phát sáng dưới vầng trăng lưỡi liềm. Những nơi chốn này có thể nhận ra. Nhưng thời gian dường như chậm lại. Thế giới trở thành một bài thơ tĩnh lặng.

Họa sĩ Lê Hữu Long: Sinh năm 1988, Lê Hữu Long đại diện cho thế hệ họa sĩ trẻ theo đuổi cách kiến tạo không gian qua nhiều lớp thị giác. Trong tranh của anh, phong cảnh không chỉ được ghi lại mà được dựng nên từ ánh sáng, màu sắc và độ sâu. Điệp Trùng Tây Bắc mở ra những dãy núi như nếp gấp địa hình, nơi ánh sáng chạm vào từng lớp đất đá, dẫn mắt nhìn từ tiền cảnh đến xa thẳm. Hoàng Cung Xanh chuyển sang cấu trúc kiến trúc, với Kinh thành Huế hiện lên như một mạng lưới trật tự. Trong Hương Ngô Đồng, thiên nhiên và kiến trúc giao thoa, tạo nên một không gian vừa thực vừa cảm.

Tác phẩm Vết Tích 1 của Lê Thừa Hải
Họa sĩ Lê Thừa Hải tiếp cận hội họa như một hành vi khai quật hơn là tái hiện. Trong loạt tác phẩm Vết Tích I, II, III, bức tranh không còn là khung cửa mở ra thế giới, mà trở thành một bề mặt mang dấu ấn của thời gian—bị chồng lấp, bào mòn và tổn thương. Ở đó, hình ảnh không xuất hiện ngay lập tức, mà ẩn mình dưới nhiều lớp vật chất, chờ được hé lộ.
Vết Tích I gây ấn tượng với một hình thể gầy guộc nổi lên giữa những mảng xám và đen dữ dội, trong khi một khối đỏ âm ỉ phía dưới như tàn lửa chưa tắt. Vết Tích II mở rộng không gian theo chiều ngang, nơi bề mặt tranh bị cào xé, để lộ những mảnh hình ảnh đứt đoạn, như ký ức bị mắc kẹt trong chính lớp sơn. Đến Vết Tích III, bức tranh gần như trở thành một địa tầng, với các lớp màu kéo dài, gián đoạn bởi những hình khối nhỏ gợi liên tưởng đến di vật vừa được khai quật.
Trong thực hành của Lê Thừa Hải, hội họa không còn là việc “vẽ ra” hình ảnh, mà là quá trình “đào lên” những gì đã bị chôn vùi. Mỗi vết xước, mỗi lớp màu, mỗi khoảng trống đều mang theo dấu tích của thời gian như những vết thương chưa lành, nhưng chính từ đó, ý nghĩa bắt đầu hình thành.
CÁC TRIỂN LÃM ĐÁNG QUAN TÂM:
TRIỂN LÃM DẠ LAI HƯƠNG CỦA HỌA SĨ VÕ VĂN Y: SỨC SỐNG MÃNH LIỆT TỪ MỘT LOÀI HOA
TRIỂN LÃM GIỮA LAO XAO, THẢ MÌNH TRÔI: KHOẢNG LẶNG MANG TÊN LÊ MINH KHOA
Harper’s Bazaar Vietnam



