
Ngày tàn của phố Oak (The End of Oak Street) có sự tham gia của Anne Hathaway, Ewan McGregor… Ảnh: CGV
Ngày Tàn Của Phố Oak (tựa gốc: The End of Oak Street) là bộ phim đánh dấu sự trở lại màn bạc của đạo diễn David Robert Mitchell sau tám năm vắng bóng.
Sau thành công đột phá của It Follows (2014) và những phản ứng trái chiều dành cho Under the Silver Lake (2018), bộ phim giật gân khoa học viễn tưởng mới này có lẽ là tác phẩm mang tính thương mại nhất của vị đạo diễn này tính đến hiện tại.
“Mang tính thương mại” ở đây có nghĩa bộ phim vẫn đủ giải trí ở một số khía cạnh, mang đến vài pha kích thích adrenaline, cùng những khoảnh khắc hình ảnh thú vị dành cho các tín đồ điện ảnh, đặc biệt là cách sử dụng ống kính split diopter.
Tuy nhiên, đây khó có thể là kiểu phim khiến người xem muốn xem lại lần thứ hai hay sẽ nhận được hiệu ứng truyền miệng tích cực. Tình hình phòng vé toàn cầu đang phản ánh chính nhận định này: Với doanh thu 49 triệu USD trên kinh phí ở mức 80–92 triệu USD, Ngày tàn của phố Oak chứng kiến doanh thu phòng vé liên tục sụt giảm kể từ khi công chiếu vào ngày 14/8.
Sơ lược nội dung phim Ngày Tàn Của Phố Oak (The End of Oak Street)

Gia đình nhà Platt. Ảnh: Warner Bros. Pictures
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở Flowervale thuộc tiêu bang Michigan, Mỹ vào đầu thập niên 1980, bộ phim xoay quanh Denise (Anne Hathaway) và Greg Platt (Ewan McGregor), một cặp vợ chồng không hạnh phúc nhưng vẫn cố gắng duy trì gia đình vì hai người con Audrey (Maisy Stella) và Brian (Christian Convery).
Cuộc sống bình thường của họ bất ngờ rơi vào hỗn loạn khi loạt luồng sáng bí ẩn, những hiện tượng thiên nhiên kỳ lạ như thay đổi áp suất không khí, nhiệt độ đã đưa cả khu phố trở về thời tiền sử.

Ảnh: Warner Bros. Pictures
Khu dân cư ngoại ô vốn sáng sủa, yên bình nhanh chóng bị xâm chiếm bởi khủng long. Khi gia đình Platt phải vật lộn để sống sót trước các sinh vật cổ đại, họ buộc phải đối diện với những khác biệt, tìm lại sự gắn kết và tìm cách trở về thế giới hiện đại.
Review phim Ngày Tàn Của Phố Oak (The End of Oak Street)
Hồi hộp từ những phút giây đầu tiên

Ảnh: Warner Bros. Pictures
Bộ phim khởi đầu như một phim chính kịch gia đình trước khi dần chuyển mình thành một tác phẩm kinh dị sinh tồn về khủng long. Nhiều người so sánh phim với Jurassic Park, nhưng đạo diễn David Robert Mitchell đã bổ sung cho Ngày Tàn Của Phố Oak thêm nhiều yếu tố kinh dị hấp dẫn.
Những con khủng long trong Jurassic Park có kích thước khổng lồ, khiến chúng mang vẻ đẹp kỳ vĩ và sự choáng ngợp của những sinh vật huyền thoại. Trong Ngày Tàn Của Phố Oak, cách lựa chọn loài khủng long cũng như góc nhìn và cách quay có chủ đích khiến chúng trông nhỏ bé hơn và mang đến một nỗi kinh hoàng thực tế hơn nhiều.
Chúng xâm nhập vào những không gian chật hẹp, thân thuộc như đường phố ngoại ô hay chính những căn nhà, tàn phá mọi thứ và để lại những thi thể nằm rải rác khắp khu phố. Khi bị thu gọn về những bản năng nguyên thủy nhất – ăn, tấn công và xé xác con người – khủng long không còn mang vẻ kỳ thú mà trở nên trực diện, bản năng và ghê rợn hơn.

Ảnh: Warner Bros. Pictures
Cách tiếp cận này mang đến cho khán giả một số khoảnh khắc thực sự hồi hộp. Ngày tàn của phố Oak cũng ghi điểm nhờ sự đa dạng trong cách lựa chọn và xây dựng hình ảnh các loài khủng long. Đặc biệt, những con khủng long phủ đầy lông đem đến một diện mạo khác lạ cho sinh vật vốn đã trở thành hình tượng quen thuộc của dòng phim khoa học viễn tưởng trong hai thế kỷ.
Hình ảnh này cũng gợi lại một câu hỏi không mới nhưng luôn thú vị: chúng ta thực sự biết bao nhiêu về diện mạo của khủng long, khi phần lớn hiểu biết chỉ được dựng nên từ những hóa thạch đã tồn tại hàng triệu năm? Biết đâu ngoài kia từng có những con khủng long phủ lông, nhưng lớp lông ấy đã biến mất từ lâu trước khi chúng ta có cơ hội nhìn thấy chúng?

Ảnh: Warner Bros. Pictures
Nhưng không phải là một bộ phim kinh dị đúng nghĩa
Tuy nhiên, ngoài những điểm tò mò về khủng long, bộ phim hiếm khi thực sự tạo ra cảm giác nguy hiểm, sợ hãi đúng nghĩa cho khán giả.
Đúng là những chú khủng long truy đuổi con người. Đúng là chúng cắn và lao vào nạn nhân không khoan nhượng. Đúng là những loại vũ khí vốn đủ sức đối phó với con người lại gần như vô dụng trước chúng. Thế nhưng cách đạo diễn và kịch bản triển khai câu chuyện chưa bao giờ thực sự xây dựng được cảm giác rùng rợn hay hiểm họa đang đến gần thông qua âm thanh hoặc hình ảnh.
Nhịp phim nhanh vô tình làm giảm tác động của những cảnh bạo lực. Khủng long trong Ngày Tàn Của Phố Oak hiếm khi rình rập hay có sự hiện diện đáng sợ như những tác phẩm kinh điển về khủng long. Ngoại lệ là con titanoboa – sinh vật lặng lẽ bò quanh căn nhà của gia đình Platt. Chuyển động chậm rãi, gần như không phát ra tiếng động của nó thực sự đáng sợ, nhưng cảm giác sợ hãi cũng ngay lập tức tan biến khi nó bắt đầu tấn công.

Ảnh: Warner Bros. Pictures
Phần lớn thời lượng, bộ phim đặt những xung đột và cao trào chính vào các vấn đề gia đình của nhà Platt. David Robert Mitchell rõ ràng muốn xây dựng một cú kết cảm xúc cho phim, nhưng Ngày Tàn Của Phố Oak cuối cùng lại rơi vào lối mòn của những mô-típ lấy nước mắt thường thấy ở các bộ phim thương mại, thay vì giúp khán giả hiểu sâu hơn điều đạo diễn muốn truyền tải thông qua các nhân vật, hay cách những vấn đề cá nhân của họ liên kết với chủ đề lớn về khủng long của bộ phim.
Bộ phim tạo cảm giác như đang sử dụng một cuộc khủng hoảng ở cấp độ tận thế như một hình thức trị liệu hôn nhân kỳ quặc. Thế nhưng Mitchell lại đánh mất điều từng khiến It Follows hiệu quả một thập niên trước: khả năng lồng ghép những ý tưởng và nỗi ám ảnh vào chính yếu tố kinh dị. Ít nhất đối với khán giả đại chúng, Ngày Tàn Của Phố Oak chưa thực sự truyền tải được một thông điệp có ý nghĩa nào vượt ra ngoài một bộ phim giật gân về khủng long và cách con người một lần nữa chiến thắng chúng.

Ảnh: Warner Bros. Pictures
Bộ phim cũng không nung nấu một “thuyết âm mưu” gì đằng sau hiện tượng dịch chuyển kỳ lạ, đưa khủng long vào thế giới hiện đại đồng thời đẩy gia đình Denise cùng cả khu phố của họ trở về thời tiền sử. Việc câu chuyện không có lời giải cho bí ẩn này càng khiến toàn bộ cuộc phiêu lưu trở nên thiếu trọng lượng và có phần vô nghĩa.
Một số mảng miếng hài trong phim cũng không thực sự hiệu quả. Sau cùng, sự trở lại của một đạo diễn từng được đánh giá cao chỉ mang đến một trải nghiệm xem phim ở mức khá giải trí, nhưng chưa đủ sức thuyết phục để khán giả muốn xem lại.

Ảnh: Warner Bros. Pictures
Dù vậy, diễn xuất vẫn là một trong những điểm sáng nhất của bộ phim
Anne Hathaway nổi bật hơn cả khi cô chuyển đổi mượt mà, đắp thêm những lớp tính cách cho nhân vật hài hòa cùng nhịp chuyển thể loại của phim. Nhân vật của cô được giới thiệu là một người mẹ tươi sáng, giàu tình yêu thương nhưng đồng thời là một người vợ không hạnh phúc, nuôi ý định thoát khỏi gia đình. Khi câu chuyện tiến triển, cô dần trở thành một nữ chính can đảm và nhanh trí. Cô không phải kiểu anh hùng hành động điển hình, nhưng sẽ bảo vệ các con bằng mọi giá.
Ewan McGregor đảm nhận nhân vật có phần đơn giản hơn so với nhân vật của Anne Hathaway, nhưng vẫn hoàn thành tốt vai diễn. Hai diễn viên trẻ Maisy Stella và Christian Convery cũng gây ấn tượng. Trong vai Audrey, Stella vào vai cô con gái yêu khoa học, đồng thời là “bộ não” và tiếng nói lý trí của bộ phim. Trong khi đó, Brian của Convery lại đóng vai trò như “trái tim” của câu chuyện và của gia đình nhà Platt.
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM:
REVIEW NGHỈ HÈ SỢ NGHỈ HƯU: TỪ CÂU CHUYỆN GIA ĐÌNH ĐẾN CÂU CHUYỆN ĐẤT NƯỚC
REVIEW PHIM THƯ TÌNH GỬI NGOẠI: RƠI NƯỚC MẮT VÌ THÔNG ĐIỆP CHUNG THỦY VÀ LÒNG BAO DUNG
REVIEW SPIDER-MAN: BRAND NEW DAY: PHIM SIÊU ANH HÙNG GIÀU TÌNH NGƯỜI
Harper’s Bazaar Việt Nam



