Chương J trong album WJK của Vương Tuấn Khải là lời tự sự của một người trưởng thành

Sáu ca khúc, sáu trạng thái cảm xúc từ do dự đến kiên định, từ mất mát đến buông bỏ như một cơn thủy triều cảm xúc là cách để Vương Tuấn Khải đưa người nghe qua trọn vẹn hành trình yêu và trưởng thành.

Khi Vương Tuấn Khải cất mình bay lên không trung trong điệu nhảy của bài hát 疑疑疑 (Nghi Nghi Nghi), cảm giác lơ lửng nhẹ nhàng ấy không chỉ thể hiện một cách tinh tế tâm trạng mơ hồ “một bước tiến thì mất kiểm soát, một bước lùi thì trống rỗng” trong ca khúc, mà còn khéo léo đáp lại mạch kể chuyện tỉ mỉ về tình yêu và tiếc nuối trong chương J thuộc album WJK của anh.

Loạt ca khúc này chính thức lên sóng vào ngày 2 tháng 7 năm 2026, bao gồm sáu ca khúc, tất cả đều do chính Vương Tuấn Khải đảm nhận vai trò nhà sản xuất và tham gia sâu vào quá trình sáng tác lời nhạc lẫn giai điệu.

Ngoài phát hành album, Vương Tuấn Khải cũng công bố concert cá nhân mang tên Khi • Thuỷ Triều Dân Tràn diễn ra vào ngày 18-19/7 tại quê hương Trùng Khánh.

Khái niệm tổng thể của trong album WJK của Vương Tuấn Khải

bzvn-album-moi-cua-vuong-tuan-khai-tf-boys-loi-tu-su-cua-mot-nguoi-truong-thanh-2

Ảnh: Weibo Vương Tuấn Khải

J là chương thứ hai trong album đầu tay WJK của Vương Tuấn Khải, chính thức lên sóng đồng thời vào lúc 10h00 sáng ngày 2 tháng 7 năm 2026 trên QQ Music, và Kugou Music. Chủ đề của chương này là Just Between Us, tập trung vào tình yêu, mối quan hệ và sự tiếc nuối, ghi lại không phải là thời điểm bắt đầu hay kết thúc của một mối quan hệ, mà là cách những cảm xúc đó đã thay đổi một con người.

Khác với chương W hướng vào bên trong để khám phá bản thân, J chuyển hướng “hướng ngoại” để khám phá những cuộc gặp gỡ, rung động, xa cách và buông bỏ giữa con người với nhau.

WJK là lời giới thiệu bản thân thẳng thắn nhất của Vương Tuấn Khải, đồng thời cũng là lời độc thoại nội tâm kín đáo nhất. Toàn bộ album được chia thành ba chương W, J, K, mỗi chương tương ứng với một phiên bản của chính anh trong những tâm trạng khác nhau. Lần này, Vương Tuấn Khải đảm nhận sáng tác lời nhạc lẫn giai điệu cho nhiều ca khúc, gửi gắm những suy nghĩ và cảm nhận của mình vào âm nhạc.

Ảnh: Weibo Vương Tuấn Khải

Nếu chương đầu tiên W là một cuộc khám phá hướng nội, thì J chính là bước ra thế giới cùng với sự trưởng thành. Nó không ghi lại điểm bắt đầu hay kết thúc của một mối quan hệ, mà là cách mà tình yêu, tiếc nuối và những cuộc gặp gỡ dần dần thay đổi một con người, để người ta cảm nhận được tình yêu và sự trưởng thành trong đó. Trưởng thành vốn dĩ không phải một đường thẳng, mà trong những cuộc gặp gỡ, chia ly và sáng tạo không ngừng, ta mới nhìn thấy thế giới và gặp được phiên bản trọn vẹn hơn của chính mình.

“Tôi nghĩ rằng, sau khi đi qua một chặng đường, trải qua một vài trải nghiệm và cảm nhận, có thể thành thật đối diện với bản thân, lắng nghe chính mình, bất kể quyết định được đưa ra sau bao lâu, cũng không bao giờ là quá muộn, điều quan trọng là dám làm.

Tất nhiên, khi làm nhạc, tôi cũng sẽ phân vân liệu nó có đủ tính nhạc hay không, hoặc lo lắng liệu mọi người có thích không, vì tôi không muốn phụ lòng những người yêu quý tôi, cũng không muốn đi ngược lại với trái tim mình.

Nếu có một vài ca khúc có thể đồng hành cùng bạn trong một khoảng thời gian, một chặng đường, hay một khoảnh khắc nào đó, thì tôi đã cảm thấy rất xứng đáng rồi”.

Vương Tuấn Khải dùng sáu ca khúc để kể chuyện

Poster conert trạm Trùng Khánh vào tháng 7. Ảnh: Weibo Vương Tuấn Khải

Chương J là một lời tự sư “về tình yêu, mối quan hệ và sự tiếc nuối”, sáu bài hát tạo thành một mạch cảm xúc tường thuật hoàn chỉnh như lời nhắn nhủ của Vương Tuấn Khải.

Bài hát mở đầu mang tên. 疑疑疑 (Nghi Nghi Nghi): Mối quan hệ mập mờ treo lơ lửng chưa ngỏ lời. Bài hát xoay quanh sự thăm dò và do dự giữa hai người, từ “nghi ngờ” được lặp đi lặp lại như điểm nhấn. Những từ như “phát điên”, “nguội lạnh”, “chạy trốn” thể hiện sự do dự, tự dằn vặt nội tâm trong tình cảm – rõ ràng rung động nhưng không dám vén màn, là dục vọng bị kìm nén.

Nối tiếp là ca khúc 幻梦 (Huyễn Mộng) vang lên nhắc nhớ về cuộc gặp gỡ đô thị chợt đến rồi đi. Huyễn Mộng viết về một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, đẹp đẽ nhưng chắc chắn sẽ tan biến, một thứ lãng mạn ảo giác, say mờ dưới ánh đèn neon đô thị nhưng không thể nắm giữ. Giọng hát của Vương Tuấn Khải mang một “vẻ đẹp dễ vỡ”, thanh thoát và ấm áp, nhưng ẩn sâu bên dưới là nỗi mất mát và bi thương không giấu được.

Ảnh: Weibo Vương Tuấn Khải

Và rồi những niềm tin kiên định nảy sinh sau những do dự được Vương Tuấn Khải bộc bạch trong Stay. Đây là ca khúc tươi sáng nhất trong toàn bộ chương, đưa ra một phản hồi cảm xúc vừa chế ngự vừa chắc chắn. Phần trình diễn của Vương Tuấn Khải khác hẳn với sự mập mờ và lười biếng của hai bài trước, mang thêm nhiều sự vững vàng và phóng khoáng hơn.

无声潮汐 (Vô Thanh Triều Tịch) là khúc độc thoại nội tâm, tự bản suy ngẫm sau khi mất đi và cũng bài hát duy nhất trong toàn chương do chính Vương Tuấn Khải viết lời. Không giống như những hình tượng đô thị mang tính thương mại của các nhà viết lời khác, anh sử dụng những hình ảnh nhẹ nhàng mang dấu ấn cá nhân rõ rệt như “lời tiên tri Tarot” để viết ra quá trình người trưởng thành đối diện với mất mát, tự mình tiêu hóa cảm xúc và chứa đựng những tiếc nuối. Tất cả cảm xúc như thủy triều lên xuống không tiếng động, vừa ấm áp vừa cô đơn, cũng như tính cách tinh tế, nội liễm và có thói quen tự mình tiêu hóa nỗi đau của anh.

Ảnh: Weibo Vương Tuấn Khải

大概 (Đại Khái): Chấp niệm không thể trọn vẹn buông bỏ đã được Vương Tuấn Khải tâm sự trong bài 大概 (Đại Khái). Lấy việc quay lại chốn xưa làm điểm mở đầu cho câu chuyện, dùng bối cảnh thế tục để phóng đại nỗi cô đơn, mượn sự viên mãn của người khác để phản chiếu tiếc nuối của mình. Lý trí đều thấu hiểu, nhưng cảm xúc không thể kiểm soát được nỗi nhớ. Kết thúc không có sự thức tỉnh hay buông bỏ, mà dừng lại ở sự giải tỏa cảm xúc: “trốn trong quá khứ không tỉnh lại”, “người tuyệt vọng mới nói đại khái”, kết cục vẫn là tỉnh táo nhưng không thể buông.

Cái kết được bày tỏ cùng hoà giải và có cả những tiếc nuối qua ca từ của 如期 (Như Kỳ). Là bài hát khép lại chương, bỏ lại sau lưng những nỗi đau quá khứ, trả lại những tiếc nuối chưa trọn cho thời gian, hoàn thành sự hoà giải. Không gượng ép viên mãn, thành tâm chấp nhận những tổn thương và lỡ hẹn trong tình cảm, để mọi thứ “như kỳ xảy ra, như kỳ khép lại”, đứng từ góc nhìn vĩ mô để viết về tâm trạng đối diện với tiếc nuối.

Toàn bộ mạch cảm xúc này, đã hoàn thành một vòng khép kín của sự trưởng thành trong tình yêu chính là dám yêu hết lòng, cũng có thể thành tâm chấp nhận mất mát; có thể thanh thản buông bỏ, nhưng vẫn giữ lại trong đáy lòng tất cả những chấp niệm mềm mại nhất. Đó là thông điệp về tình yêu và sự trưởng thành mà Vương Tuấn Khải muốn truyền tải.

TIN TỨC ÂM NHẠC HOA NGỮ:

Harper’s Bazaar Việt Nam

Xem thêm