
Trần Đô Linh vai Sở Triều, nữ chính phim Kiều Sở. Ảnh: Weibo Trần Đô Linh Studio
Màn thể hiện của Trần Đô Linh trong phim Khi Chim Nhạn Trở Về một năm về trước vô hình chung đã trở thành thước đo cho chuẩn mực kỹ năng diễn xuất của chính cô trên màn ảnh nhỏ.
Với Kiều Sở, dự án mang đến cho Trần Đô Linh một không gian phát triển rộng mở hơn là chỉ trong chốn trạch viện nhỏ bé của Trang Hàn Nhạn trong Khi Chim Nhạn Trở Về, thế nhưng có lẽ chính vì điều này lại trở thành một thử thách lớn hơn cho nữ diễn viên.

Ảnh: Phim Kiều Sở
Với phim Kiều Sở, các tập đầu tiên đã tràn đầy những cảm xúc đau khổ khi Sở Triều chứng kiến cuộc sống của mình sụp đổ. Cách xây dựng kịch bản này cho phép Trần Đô Linh mở màn câu chuyện với những khung hình tràn đầy nỗi đau mất mát và thù hận, loại trạng thái giúp cô tạo được tiếng tăm trong địa hạt phim cổ trang.
Trần Đô Linh thường không đẩy cảm xúc uất hận lên cao bằng những tiếng khóc dữ dội hay những phản ứng kịch tính. Thay vào đó là ánh mắt đỏ hoe, sự nghẹn ngào được giữ lại trong cổ họng và những khoảng lặng kéo dài. Đôi mắt mở to ngơ ngác, trân trối với giọt nước mắt lan dài, khuôn miệng hơi mở nhẹ, tạo cảm giác mong manh và đầy tiếc thương.

Ảnh: Phim Kiều Sở
Tuy nhiên, lối diễn xuất công thức hóa kể trên cũng là điểm hạn chế của Trần Đô Linh. Diễn giải một cách tường tận hơn, dường như cô có thói quen thể hiện vai diễn theo một công thức được thiết lập sẵn.
Những người đã xem nhiều tác phẩm khác nhau của Trần Đô Linh không khỏi cảm thấy rằng có vẻ như nữ diễn viên đã tập một biểu cảm mà bản thân cho là thể hiện sự bi thương, rồi áp dụng cho mọi kịch bản mà mình tham gia. Vì lẽ đó, các khung cảnh từ Trường Nguyệt Tẫn Minh, Khi Chim Nhạn Trở Về, Nguyệt Lân Ỷ Kỷ hay bây giờ là Kiều Sở đều tạo cảm giác na ná nhau. Nữ diễn viên chưa thể hiện được sự khác biệt giữa các nhân vật dựa trên tính cách của họ.

Ảnh: Phim Kiều Sở
Là một diễn viên tay ngang nên có thể cho rằng đây là biện pháp tốt nhất cho Trần Đô Linh. Tuy nhiên, công thức diễn xuất cường điệu này thật sự không thể đi được đường dài, nhất là khi nữ diễn viên bắt đầu chạm đến các vai diễn chính.
Ở các vai phụ, thời lượng lên hình không nhiều, thiết lập nhân vật cũng thường mờ nhạt hơn so với vai chính, thì sự na ná trong biểu cảm có thể du di cho qua. Nhưng nếu các vai chính của cô chẳng có điều gì khác biệt thì sự nghiệp của cô cũng sẽ khó lâu bền. Phải hiểu rằng diễn xuất không giống như giải một bài toán chỉ cần có công thức sẵn và làm theo từng bước. Mỗi vai diễn cần sự thể hiện đa dạng, chứ không thể lặp lại theo một lối mòn cho tất cả các dạng đề bài.

Ảnh: Phim Kiều Sở
Dù vậy, cũng không thể phủ nhận toàn bộ những nỗ lực mà Trần Đô Linh đã bỏ ra. Cô biết rõ rằng vì mình là một diễn viên tay ngang nên trong suốt cả chục năm qua đã miệt mài vào đoàn phim, nhận đủ mọi loại vai, từ vai khách mời cực nhỏ đến vai phản diện ít được hoan nghênh.
Điều mà Trần Đô Linh cần ở thời điểm bây giờ là thời gian trau chuốt nghiên cứu kịch bản, để đưa ra cách diễn giải khác nhau cho từng vai diễn, và xóa bỏ đi những công thức đang trở thành vòng lặp trong đầu.

Ảnh: Weibo Trần Đô Linh
Thị trường phim ảnh Hoa ngữ hiện tại không chỉ có Trần Đô Linh, có rất nhiều những diễn viên khác cũng đang tư duy diễn xuất theo cùng một chiều hướng vận hành như vậy. Để khắc phục điểm hạn chế này, có lẽ mỗi diễn viên đều cần quay lại suy ngẫm về định nghĩa cơ bản nhất của từ “nhân vật”.
Muốn thể hiện được một nhân vật chân thực nhất, điều cần làm không phải là áp dụng công thức cảm xúc cho nhân vật ấy mà là sẵn sàng mở lòng để sống đời sống của nhân vật, khiến cho nhân vật dù hư cấu nhưng cũng phải tồn tại có hình dáng, có da thịt, có cảm xúc trên màn ảnh.
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM:
PHỤC TRANG PHIM KIỀU SỞ LƯU GIỮ TINH HOA NGỌC TỔ BỘI
REVIEW NHỮNG TẬP ĐẦU PHIM KIỀU SỞ: YẾU TỐ QUYỀN MƯU CHỈ MANG TÍNH GIẢI TRÍ
VỚI KIỀU SỞ, TRẦN ĐÔ LINH VỮNG TIẾN TRONG ĐỊA HẠT PHIM ĐẠI NỮ CHỦ
Harper’s Bazaar Việt Nam



