
Tạo hình của Cung Tuấn trong vai cảnh sát Diệp Khiêm, nam chính phim Phong Quá Lưu Ngân. Ảnh: 龚俊工作室
Với phim hình sự Phong Quá Lưu Ngân (tạm dịch: Tàn Tích Của Gió), Cung Tuấn lập thêm cho chính mình một cột mốc mới trong sự nghiệp diễn xuất.
Diệp Khiêm trong Phong Quá Lưu Ngân đối với Cung Tuấn không đơn giản là một vai diễn hình sự thông thường, mà là một thử thách lớn cho nam diễn viên trong dòng phim hiện đại sau thời gian dài nằm trong vùng an toàn của phim cổ trang.
Bộ phim đặt anh vào một thế giới xa lạ, nặng tính chuyên môn, nhiều áp lực tinh thần, và chính trong môi trường đó, cách anh diễn giải nhân vật cũng như năng lực diễn xuất đã bộc lộ rõ nét.
Ấn tượng về nhân vật cảnh sát Diệp Khiêm

Ảnh: 龚俊工作室
Khi tiếp cận Diệp Khiêm, Cung Tuấn không nhìn nhân vật này đơn thuần như một cảnh sát hình sự lạnh lùng, lý trí, mà là một con người mang theo quá khứ nặng nề và những vết thương tinh thần chưa bao giờ lành hẳn.
Diệp Khiêm là kiểu nhân vật bề ngoài sắt đá bên trong dễ tổn thương. Khi mới gặp, người ta tưởng Diệp Khiêm là kẻ điềm tĩnh, quyết đoán, hành động chuẩn xác. Thế nhưng, bên trong vỏ bọc ấy là một thế giới nội tâm đầy day dứt, áy náy và đau xót.
Cung Tuấn lựa chọn đi vào chiều sâu đó, để nhân vật không chỉ tồn tại trong những vụ án, mà còn sống trong những ký ức, những gánh nặng không thể nói thành lời.

Ảnh: 龚俊工作室
Qua những tập phim Phong Quá Lưu Ngân đã phát sóng, có thể thấy Diệp Khiêm được xây dựng như một con người luôn mang cảm giác “nếu mình cố gắng thêm một chút, có lẽ bi kịch đã không xảy ra”.
Ví dụ, nhân vật này luôn canh cánh về bi kịch giữa anh và người bạn gái thời cấp ba. Việc không thể cứu được cô ấy như đá tảng đè nặng tâm hồn Diệp Khiêm. Sự tự vấn ấy trở thành động lực hành động của nhân vật, nhưng đồng thời cũng là áp lực đè nặng lên tâm lý.
Trong quá trình phá án, Diệp Khiêm không chỉ đối mặt với tội phạm, mà còn liên tục đối mặt với chính mình, với quá khứ và những nỗi đau chưa khép lại. Cung Tuấn đã chọn cách diễn giải Diệp Khiêm bằng sự tiết chế, không phô trương cảm xúc, để những đau đớn ấy tồn tại âm ỉ, lặng lẽ nhưng bền bỉ.
Một điểm đáng chú ý là Cung Tuấn không thiết kế nhân vật quá nhiều từ trước. Anh để Diệp Khiêm phát triển tự nhiên theo mạch truyện và tình huống. Chính sự linh hoạt đó giúp nhân vật có cảm giác đời thực, gần gũi, đúng với tinh thần “có khói lửa nhân gian” của một viên cảnh sát.

Ảnh: 龚俊工作室
Diệp Khiêm không phải hình mẫu cảnh sát lý tưởng hóa, mà là một người làm nghề với đầy đủ mệt mỏi, sai sót, áp lực và cả những phút giây yếu mềm rất con người. Anh ấy có những giới hạn định sẵn về tính cách nghiêm khắc và quy củ của cảnh sát nhưng cũng có những thói quen và sở thích mạo hiểm như đua xe địa hình rất đời.
Quá trình chuyển biến của nhân vật từ lạnh lùng, cứng rắn sang mềm mại và biết trân trọng con người bên cạnh đều được Cung Tuấn xem như một hành trình trưởng thành, phản ánh cả sự thay đổi trong nhận thức và cảm xúc của chính nhân vật.
Nên đánh giá như thế nào về diễn xuất của Cung Tuấn trong Phong Quá Lưu Ngân?

Ảnh: 龚俊工作室
Diễn xuất của Cung Tuấn trong Phong Quá Lưu Ngân được thể hiện rõ nhất ở khả năng cân bằng giữa kỹ thuật và cảm xúc.
Về mặt hình thể, anh đáp ứng tốt yêu cầu của một bộ phim hình sự, từ các cảnh truy đuổi bằng xe, rượt bắt tội phạm, cận chiến, cho đến những phân đoạn tái hiện hiện trường án mạng chính xác đến từng mốc thời gian. Những cảnh quay vất vả trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt hay lịch trình dày đặc cho thấy sự nghiêm túc và kỷ luật của anh với vai diễn.
Tuy nhiên, điểm mạnh thực sự nằm ở diễn xuất nội tâm. Cung Tuấn không chọn cách thể hiện cảm xúc dữ dội, mà sử dụng ánh mắt, nhịp thở, sự ngắt quãng trong lời thoại để truyền tải gánh nặng tinh thần của Diệp Khiêm. Có những khoảnh khắc nhân vật gần như không nói gì, nhưng khán giả vẫn cảm nhận rõ sự mệt mỏi, đau đớn và dằn vặt đang cuộn lên bên trong. Chính những chi tiết nhỏ đó tạo nên chiều sâu cho nhân vật và giúp người xem đồng cảm.

Ảnh: 龚俊工作室
Ở các cảnh cảm xúc nặng, Cung Tuấn cho thấy khả năng đặt mình hoàn toàn vào tâm lý nhân vật. Anh từng chia sẻ rằng khi thực sự bước vào thế giới nội tâm của Diệp Khiêm, có lúc cảm xúc dâng lên đến mức muốn khóc. Sự rung động đó không chỉ là cảm xúc cá nhân của diễn viên, mà đã được chuyển hóa thành cảm xúc của nhân vật trên màn ảnh. Nhờ vậy, Diệp Khiêm hiện lên như một con người sống động, có quá khứ, có tổn thương, và có những nỗi đau rất thật.
Quan trọng hơn, Phong Quá Lưu Ngân cho thấy sự trưởng thành rõ rệt của Cung Tuấn trong diễn xuất chính kịch. Anh không còn bị đóng khung trong hình ảnh bề ngoài, mà dần cởi mở, thả lỏng và đào sâu vào tâm lý nhân vật. Diệp Khiêm vì thế trở thành một vai diễn không để lại tiếc nuối cho chính anh, đồng thời cũng là minh chứng cho bước tiến mới trong con đường diễn xuất.

Ảnh: 龚俊工作室
Bộ phim Phong Quá Lưu Ngân cũng giống như tất cả các phim thuộc dòng chính kịch – hình sự khác, không phải là một món ăn dễ xơi hay mang tính thương mại. Bộ phim đào sâu vào những tình tiết phá án và nêu bật lên những mặt tối có thể đang hiện hành trong xã hội. Bộ phim dành cho những khán giả kiên nhẫn đam mê thể loại phá án, có thể “nhâm nhi” từng chi tiết phim từng phút giây để hiểu được diễn biến câu chuyện thi hành án của đội cảnh sát ưu tú tại thành phố Vân Tịch.
NHỮNG PHIM CÓ SỰ THAM GIA CỦA CUNG TUẤN:
BẠCH Y CÔNG KHANH CỦA CUNG TUẤN HÉ LỘ THẾ GIỚI QUYỀN ĐẤU TỐI TĂM
ĐẠI KẾT CỤC ÁM HÀ TRUYỆN: BẢN BI CA HÙNG TRÁNG CỦA GIANG HỒ
Harper’s Bazaar Việt Nam



