CỐ VẤN TẠ QUANG HUY: MỖI LY CÀ PHÊ ĐỀU KHÁC NHAU

Cố vấn Tạ Quang Huy không bao giờ cố gắng làm bản thân trở nên khác biệt. Anh chỉ đơn giản là chính mình

Tạ Quang Huy

Tôi vào văn phòng từ sáng sớm. Mặc trời đông lạnh buốt, tôi vẫn đem theo cho mình một ly cà phê sữa đá. Tôi thích và trở nên nghiện cái vị đắng trong ngọt đấy từ lúc nào không biết, nhưng có lẽ chủ yếu vì nó giúp tôi phấn khích hơn khi bắt đầu ngày làm việc mới.

Ly cà phê nào cũng khác nhau 

Mỗi ngày thức dậy, tôi luôn xem danh sách hôm nay sẽ gặp ai và thường là một danh sách dài. Mỗi người một hoàn cảnh, mỗi người một câu chuyện. Nhưng hầu hết những khách hàng khi gặp tôi đều khóc.

“Phí cho sự giúp đỡ của tôi là một ly cà phê” – tôi vẫn hay nói thế. Tuy nhiên, những người tới gặp tôi dường như đang là trong thế đường cùng và chưa kể những trường hợp “chết chắc rồi”. Do đó, việc lựa chọn uống cà phê của ai trở thành một điều vô cùng khó khăn.

Đừng bao giờ nghĩ ly cà phê nào mùi vị cũng giống nhau, bởi vì hoàn cảnh mỗi hồ sơ cũng mỗi khác. Cũng đừng bao giờ phán xét rằng Tạ Quang Huy khó gần khi chưa từng một lần tiếp xúc.

Nhiều người hay nói đùa rằng nhìn tôi giống một nghệ sỹ hơn là một cố vấn. Cũng có người cho rằng tôi kiêu ngạo, hay khoe khoang. Có người lại chỉ biết đến tôi qua lời đồn hay đánh giá tôi qua vẻ bề ngoài.

Thực sự, tôi làm một công việc không hề nghệ sỹ như bề ngoài của tôi.

Nghề cố vấn đã chọn tôi 

Tôi luôn trả lời mọi người như thế mỗi khi được hỏi lý do Tạ Quang Huy theo đuổi ngành luật. Có lẽ là cái nghề chọn tôi. Chứ khi còn ngồi ghế nhà trường, tôi mơ làm phi công cơ mà! Thậm chí khi còn bé, tôi còn ít nói đến mức cả nhà đặt tôi biệt danh “Huy đù”. Mãi đến năm 21 tuổi, tôi mới mạnh dạn hơn. Đó là lần đầu tiên tôi hành nghề. Thành tựu lớn nhất là khi tôi được bầu chọn là một trong 39 cố vấn cho viện Di trú Úc trên 42 nghìn người hành nghề.

Tạ Quang Huy

Đam mê chính là thứ đã giữ chân tôi lại. Kể từ khi biết cầm bút kiếm tiền, tôi đã xác định rằng cái nghề luật này luôn phải có sự sáng tạo, đột phá ra khỏi khuôn khổ thì mới phát triển được. Nghề này không hề khô khan cứng nhắc như nhiều người thường nghĩ. Quan trọng hơn, phải hết mình cả ngày lẫn đêm mới được. Nhiều khách hàng liên hệ tôi vào lúc đêm khuya. Tôi hiểu đó cũng là lúc họ cần tôi nhất. Dù khuya khoắt đến mấy, tôi lại lên đường.

Tạ Quang Huy – những câu chuyện không kể

Mỗi khi ai bảo Tạ Quang Huy tôi kiêu ngạo, tôi tin rằng họ đang ganh tị. Những thứ do chính tay mình làm ra, mình có quyền khoe. Tôi yêu thời trang, đặc biệt là thương hiệu Louis Vuitton và không cho phép bản thân bỏ lỡ bất cứ bộ sưu tập nào của họ. Tôi còn thích sưu tầm xe hơi. Có rất nhiều chuyện về tôi không mấy ai biết.

Tạ Quang Huy

Họ không biết tôi khi vừa vào nghề luôn phải tự mà bước đi. Không có ai quen biết để mà nâng đỡ, gửi gắm hay dạy dỗ. Tôi nhớ mãi khi mình ra ngoài tự thành lập văn phòng. Trong túi lúc ấy chỉ có 250 đô la Úc. Một ngày hè nóng bức tại Úc, tôi đội nắng lội bộ mấy khu chợ trời chỉ để tìm chiếc máy tính xách tay rẻ nhất. Máy cũ quá, nên chỉ dùng vài ba tuần đã phải thay pin, mất 125 đô la Úc.

Lúc đó đó không có máy in,  tôi phải đi in nhờ. Cứ ngại tốn mực, tốn điện của người ta. Sau đó, tôi đành tự mua một cái máy in riêng. Đó là máy in kim Canon Bubble Jet 101. Tôi không có thu nhập mãi cho đến năm 2009. Đó là cái giá phải trả của nghề, nhưng tôi vẫn rất yêu nó. Trong khoảng thời gian đó, tôi dành thời gian nghiên cứu luật di trú. Năm 22 tuổi, tôi tự học tiếng Việt. Hai mươi mốt năm qua, tôi tự xây nên sự nghiệp của mình.

Tôi yêu màu hồng

Thật thế! Không chỉ màu hồng, mọi trang phục của tôi đều mang màu sắc rực rỡ. Cớ vì sao một cố vấn phải luôn mặc trắng đen? Chiếc đồng hồ Richard Mille tôi mua có dây đủ các màu sắc, trừ màu hồng. Thế là tôi lùng sục khắp nơi để tìm cho ra cái dây đồng hồ màu hồng. Tôi thường có những trang phục khiến cả gia đình mình bối rối. Tôi nổi loạn, đúng thế. Nhưng đó là con người thật của tôi. Tôi chỉ đang sống cho chính mình.

Hồi bé, trong những bộ phim Hong Kong tôi hay xem, các bậc cha mẹ đều muốn con của họ thi được vào trường Cambridge hay Oxford. Ước mơ của tôi từ khi đó, là được tốt nghiệp từ bốn trường đại học hàng đầu thế giới. Giờ đây, tôi đang thực hiện ước mơ của chính mình. Một năm qua, tôi đã học được rất nhiều điều tuyệt vời. Chúng cũng không kém phần thử thách. Nhưng tôi thích thế!

***

Ảnh: DƯƠNG RKUDO

Stylist: KHUẤT NĂNG VĨNH

Bài: KHÁNH AN, ghi theo lời kể của cố vấn Tạ Quang Huy

Địa điểm: THÁI CÔNG SHOWROOM
215A1 Nguyễn Văn Hưởng, Phường Thảo Điền, Quận 2

Harper’s Bazaar Việt Nam

Đừng bỏ qua