Michelle Phan: Tiền không mua được hạnh phúc và quả đắng phía sau thành công

“Cầm lên được, bỏ xuống được”. Câu nói đơn giản nhưng không phải ai cũng sẵn lòng thực hiện. Đối với Michele Phan, đó lại là một câu chuyện khác.

20170605_michelle_phan_thumb

Từ cô gái nghèo lớn lên trong tiệm nail, Michelle Phan được cả thế giới biết đến qua trang YouTube dạy cách trang điểm. Ở đỉnh của sự nghiệp, cô đột ngột tuyên bố từ bỏ tất cả. Vì sao lại thế? Video mới nhất có tựa đề “Vì sao tôi rời đi” đã đưa ra lời giải đáp cho tất cả. Harper’s Bazaar Việt Nam xin gửi đến quý bạn đọc toàn bộ nội dung lời chia sẻ.

“Khi còn nhỏ, bạn muốn sau này sẽ trở thành người như thế nào? Tôi thì muốn được giống như mẹ. Bà không mặc áo choàng hay dùng mắt bắn tia laser. Bà chỉ là người phụ nữ luôn mỉm cười và giúp người khác trở nên đẹp hơn. Tôi vẫn nhớ mình từng nói với các khách hàng của mẹ rằng lớn lên tôi muốn giống như bà. “Nhưng con sẽ nghèo lắm nếu theo nghề của mẹ”, mẹ nói với tôi. “Hãy thành đạt, trở thành một bác sĩ, rồi kiếm thật nhiều tiền”.

Khi còn nhỏ, bạn không thể hiểu được ý nghĩa của đồng tiền. Bạn chỉ muốn được hạnh phúc. Nhưng mọi người thường nói tiền có thể mua được điều đó. Từ khi còn bé, hoài bão của tôi đã chịu chi phối từ sự kỳ vọng của mọi người. Và vì muốn làm hài lòng người khác, tôi đã dành toàn bộ thời niên thiếu của mình để theo đuổi ước mơ của mẹ: thành công.

Khi tôi đủ lớn để giúp mẹ làm việc ở salon, tôi chợt nhận ra bà không chỉ khiến người khác trông đẹp hơn, mà còn khiến họ cảm thấy đẹp hơn. Bà luôn mỉm cười, nhưng tôi biết, đằng sau tấm khẩu trang ấy, mẹ phải chịu rất nhiều thương tổn. Gần như đêm nào cha mẹ tôi cũng đều gây gổ xoay quanh chuyện tiền nong. Tôi những mong gia đình mình hạnh phúc. Và vì thế, tôi lớn lên với khát vọng một ngày nào đó có thể kiếm ra tiền.

20170605_michelle_phan_1

Michelle Phan trong một video hướng dẫn makeup.

Những năm cuối cùng thời trung học, khi điền vào lá đơn đại học, tôi chợt thức tỉnh. Nếu theo đuổi việc học ở trường Y, tôi sẽ dành cả cuộc đời còn lại để thực hiện giấc mơ của người khác thay vì chính mình. Trực giác mách bảo tôi hãy nộp đơn cho một trường nghệ thuật. Tôi thấy mình thật ích kỷ, nhưng tôi đã thú thật với mẹ.

Bà vô cùng thất vọng và lo lắng rằng nếu trở thành nghệ sĩ, tôi sẽ phải vật lộn kiếm tiền để duy trì cuộc sống như bà vậy. Nhưng tôi hứa với bà tôi sẽ tìm ra cách để chăm lo gia đình mà vẫn theo đuổi khát vọng. Bà đã đặt lòng tin vào tôi và nguyện cầu cho tôi được may mắn.

“Đấng tối cao mà bạn tin tưởng luôn có 3 câu trả lời cho lời nguyện cầu của bạn: được thôi, chưa được, hay ta có thứ tốt hơn dành cho con.”

Michelle Phan

Ngày đầu tiên trong trường nghệ thuật thật đặc biệt, bởi mọi sinh viên đều được phát laptop mới. Tôi như được mở ra cánh cửa đến với thế giới, nắm trong tay thứ công cụ sống còn để phát huy sáng tạo. Nhưng sự thật phũ phàng lại nhanh chóng nhắc nhở tôi rằng ước mơ của tôi đi kèm với một cái giá không hề rẻ.

Tôi tìm được một công việc tư vấn làm đẹp, đến phỏng vấn nhưng bị từ chối. Vâng, tôi bị sốc. Nhưng tôi đã nhớ lại rằng đấng tối cao mà bạn tin tưởng luôn có 3 câu trả lời cho lời nguyện cầu của bạn: được thôi, chưa được, hay ta có thứ tốt hơn dành cho con.

Chúa đã đúng vì điều tốt đẹp hơn đã đến khi tôi thực hiện video đầu tiên. Trong đó, tôi chia sẻ quy trình làm đẹp mỗi ngày. Không có gì đột phá, nên tôi không trông chờ có ai đó sẽ xem. Nhưng khi nhìn lại, tôi không thể tin được vào mắt mình trước lượng lượt xem và bình luận đổ về ồ ạt. Đoạn video ấy đã thay đổi toàn bộ hoạch định của tôi.

Những ngày đầu gắn bó với YouTube thật kỳ diệu. Không ai làm video để kiếm tiền cả. Nhưng một khi việc kiếm tiền từ video đó là khả thi, tôi đã có thể bỏ công việc làm thêm để biến sở thích thành sự nghiệp đích thực.

Con làm được rồi, mẹ ơi! Tôi đã thành công. Tôi vô cùng hạnh phúc. Kênh Youtube làm thay đổi mục đích ban đầu của tôi. Công sức của tôi được đền đáp xứng đáng. Khi đã dành dụm đủ tiền, điều đầu tiên tôi làm là chăm lo cho gia đình.

20170605_michelle_phan_3

Tôi thấy thật mãn nguyện. Việc làm ra những video không khiến tôi có cảm giác như đang làm việc. Mọi thứ như một giấc mơ mà tôi không muốn thức dậy vậy.

Kênh Youtube ngày một lớn mạnh của tôi đã thu hút sự chú ý của các nhà đầu tư. Không lâu sau đó, tôi bị cuốn theo cơn lũ cơ hội và những lời hứa hẹn. Tôi từ biệt mọi người, và rời khỏi tổ ấm gia đình để theo đuổi giấc mơ Mỹ bên tận bờ Tây. Thật khó để rời xa gia đình vì họ là tất cả những người tôi quen biết. Nhưng trực giác mách bảo tôi phải đi và tôi tuân theo nó.

“Vị ngọt của thành công giống như chất gây nghiện vậy. Tôi sa vào nó mà không bao giờ thấy đủ.”

Michelle Phan

Việc tự mình chuyển đến một thành phố mới khiến tôi cảm thấy bị cô lập. Giữa lòng thành phố của những giấc mơ, tôi thấy mình bị bủa vây bởi những con người thật sự chi phối sự nghiệp của tôi. Họ có những kế hoạch lớn lao khiến tôi lúc nào cũng bận rộn, đến mức từ “bận rộn” là tất cả những gì tôi biết. Vị ngọt của thành công giống như chất gây nghiện vậy. Tôi sa vào đó mà không bao giờ thấy đủ.

Tôi nhận ra rằng mình càng làm việc năng suất bao nhiêu thì càng thành công bấy nhiêu. Tiền có thể mua được hạnh phúc mà. Tôi dần dà nhận ra hạnh phúc cũng có giá của nó, vì tôi phải trân trọng thứ tôi đã cam kết.

Ở thời điểm đó, tôi thấy mọi thứ đều xứng đáng. Tôi đã có thể giúp mẹ nghỉ hưu và hỗ trợ gia đình đúng như lời đã hứa. Nhưng như thế chưa đủ. Tôi vẫn còn nhiều giấc mơ phải đạt được.

Từ đứa con gái đầy ắp ước mơ, tôi trở thành một sản phẩm chỉ biết tươi cười và tiếp thị. Con người tôi ở trước máy quay và con người thật giờ đây như hai người xa lạ. Đồng tiền có thể phơi bày mặt xấu xa nhất trong mỗi con người, và tôi cũng không ngoại lệ. Tôi cảm thấy bất an vô cùng. Tôi bị giam trong chính nhân cách của mình, và không bao giờ thấy hài lòng với vẻ ngoài của bản thân được nữa.

Con đường đến với thành công không chỉ có thất bại, mà chính bản thân bạn cũng trở thành con mồi.

Michelle Phan

Cuộc sống trên mạng của tôi như bức tranh hoàn hảo. Nhưng trên thực tế mọi thứ chỉ là điều tôi tô vẽ. Đó là cuộc sống mà tôi muốn chứ không phải cuộc sống mà tôi có. Mọi người nói rằng tiền mua được hạnh phúc, nhưng mọi giấc mơ đã đến hồi kết thúc, và tôi cần phải tỉnh dậy để đối mặt với thực tế phũ phàng.

20170605_michelle_phan_4

Con đường đến với thành công không chỉ có thất bại, mà chính bản thân bạn cũng trở thành con mồi. Tôi phải đối mặt với hàng loạt đơn kiện từ chính những con người từng muốn tôi thành công. Cơn ác mộng gần như làm tôi gục ngã, nhưng tôi vẫn chưa muốn bỏ cuộc. Tôi khiến mình bận rộn hơn với nhiều dự án. “Trở nên thành công hơn, và một ngày nào đó, bạn sẽ lại được hạnh phúc.” Giữ cho mình bận rộn là cách duy nhất giúp tôi đối phó với mọi nỗi đau đớn và sợ hãi. Nó làm tê liệt nỗi khổ.

Vài năm trôi qua, tôi càng thấy mình bị cô lập. Tôi mất hết kết nối với gia đình, bạn bè và cả các bạn. Tôi xin lỗi, tôi không biết nên làm gì, hay nói chuyện với ai. Tuy cảm thấy cô đơn, nhưng tôi quá kiêu hãnh để tỏ ra yếu đuối. Tôi bị trầm cảm mà không hiểu vì sao. Tôi muốn mọi người quên mình đi, và bắt đầu ít xuất hiện trên mạng.

Trong một đêm mất ngủ, tôi chợt thấy mình đang xem lại một video từ những ngày đầu. Tôi đã quên mất tôi từng chân thật và tràn đầy sức sống đến thế. Đó thật sự là quãng đời thơ ngây, khi chưa có tiền và danh tiếng. Ở đâu đó trong cuộc hành trình, tôi đã tự khoá trái cánh cửa của chính mình. Liệu có phải do tiền bạc?

Tôi đã dành cả cuộc sống để theo đuổi sự thành công, chỉ để cuối cùng nhận thấy tôi đang bước ra quá xa khỏi một thứ quan trọng nhất: chính bản thân mình. Cuối cùng thì, tôi đã không lừa phỉnh được cô ấy. Vì sâu thẳm trong trong trái tim, này tôi không được hạnh phúc.

“Không bao giờ quá muộn để làm lại từ đầu”

Michelle Phan

Tôi đã trưởng thành đủ đểhiểu tiền mua được rất nhiều thứ, như sự thảnh thơi hay tiện nghi. Bất cứ thứ gì, ngoại trừ hạnh phúc. Ngay thời điểm đó, lòng tôi như tan nát. Nhưng đứa trẻ trong tôi vẫn không sẵn sàng từ bỏ. Đứa trẻ ấy nhắc nhở tôi rằng không bao giờ là quá muộn để làm lại từ đầu.

Tiền không mua được hạnh phúc. Nếu như có thứ gì đó mà người ta luôn muốn được nhiều hơn, thì đó chính là thời gian. Và đó chính là điều tôi đã làm, dùng tiền mua cho mình nhiều thời gian hơn. Thời gian để tìm lại chính mình trước khi đánh mất chính mình. Trực giác mách bảo tôi rằng đã đến lúc phải từ bỏ, và tôi đã tuân theo.

Mọi người thường nói rằng, nếu muốn bay xa, bạn phải từ bỏ mọi thứ níu giữ bạn. Và tôi muốn được chắp cánh. Vì thế tôi đóng gói mọi thứ vào một chiếc vali và rời đi. Tôi bỏ lại khỏi rất nhiều thứ. Giấc mơ, sự thành công, cuộc sống mà tôi đã làm việc cật lực để tạo dựng được. Tôi bỏ mọi thứ sau lưng mà không hề ngoảnh lại.

Tôi tìm đến một nơi mà mình có thể dành thời gian quý báu để hồi phục, học hỏi và trưởng thành. Đó là một nơi tràn ngập thiên nhiên, nơi tôi có thể tìm lại bình yên một lần nữa. Không có wi-fi, không bị phân tán. Chỉ có mình tôi, thiên nhiên, và tâm tưởng.

Thế giới mà tôi đã cắt đứt mọi liên lạc lại tiến đến ôm chặt tôi. Người nuôi nấng tinh thần vụn vỡ của tôi, để nó được phục hồi trở lại. Tiếng vọng từ mọi thứ ồn ã và lo âu từng một thời đầu độc tâm hồn tôi, giờ dần phai nhạt.

Tìm được sự bình yên trong tâm hồn, tôi đã có thể đối mặt với chính cái tôi của mình. Ký ức về những tháng ngày mịt mờ trong quá khứ dần rõ nét. Tôi nhớ lại những phiên toà mình đã trải qua, và cách chúng giúp tôi tôi luyện thế nào. Mọi trải nghiệm hay lựa chọn, dù tốt hay xấu, đều biến tôi thành con người như ngày hôm nay. Nhưng chúng vẫn không thể kiểm soát được tôi. Nhận ra được điều này, tôi đã có đủ sức mạnh và sự tự do để đưa ra quyết định cho cuộc đời mình. Tôi muốn được hạnh phúc.

20170605_michelle_phan_5

Michelle Phan trong chuyến đi về Việt Nam năm 2015.

Michelle Phan: “Tiền không mua được hạnh phúc”

Bạn không thể mua được hạnh phúc. Nhưng bạn có thể tạo ra nó. Ngay tại nơi đó, ở thời điểm đó, tôi đã đưa ra một quyết định và nỗ lực sáng suốt nhất, để tự tạo hạnh phúc cho chính mình. Để làm điều đó, tôi từ bỏ những thứ níu mình lại, và chào đón những điều có thể nâng mình lên, bằng mọi cách.

Tôi muốn được đi học một lần nữa. Tôi lại trở thành sinh viên, mà trường học là cuộc sống. Không phải ai cũng muốn trưởng thành. Nhiều người mãi cứ vẫn như vậy. Nhưng tôi thì không. Tôi đã sẵn sàng để trưởng thành thêm lần nữa.

Với quỹ thời gian mà tôi mua được, tôi dành để học hỏi, mơ mộng, sáng tạo, và để khám phá hết mọi ngóc ngách mà sự tò mò của tôi có thể chạm tới. Tôi không còn kiếm tìm hạnh phúc nữa, mà là sự thật. Cuộc tìm kiếm của tôi vẫn chưa kết thúc. Vẫn còn quá nhiều thứ để tôi khám phá và học hỏi. Và việc này cần nhiều thời gian hơn nữa.

Còn hiện tại thì sao? Tôi vẫn chưa biết được. Tôi chỉ muốn được sáng tạo, và điều này khiến tôi hạnh phúc.

Trước đây, tôi chỉ là một người giúp bạn cách trở nên xinh đẹp. Giờ đây, tôi muốn cho bạn biết cách để cảm thấy mình đẹp hơn.”

Harper’s Bazaar Việt Nam

Đừng bỏ qua:

Bình luận